Những ngày không vui

Những ngày này tâm trạng của tôi thật sự không tốt. Mà dùng từ "không tốt" cũng chưa đủ, phải nói là rất tệ. Tôi đã khóc rất nhiều khi nhận được email "Thank you for your interest..." chứ không phải là "Congratulations!" từ ngôi trường mà tôi yêu thích. Bật khóc nức nở, không thể kiềm được.

Đó là một sự thất bại. Một tin không vui mà mỗi lần nghĩ đến nó, tôi đều cảm thấy lo sợ, mắt hơi ướt. Tôi lo sợ rồi đây tôi sẽ phải đối mặt với nhiều lần như vậy nữa.

Gia đình an ủi. Mẹ thì ôm tôi vào lòng và vỗ về, giúp tôi xoa dịu. Nhưng bố tôi thì quát lên, "Đã nói bao nhiêu lần là phải nói nó chuẩn bị tâm lý đi, đâu phải lúc nào nó cũng thành công!". Tôi thì lại càng khóc to hơn sau những lời như vậy. Tôi biết chứ, tôi biết rõ chứ. Nhưng vì đó là trường tôi yêu thích nhất, là trường tôi bỏ sức nhiều nhất, mà không thành, nên tôi đau lòng nhiều!

"Nín đi! Đừng có khóc! Khóc là hại thần kinh đó. Mạnh mẽ lên!". Sao lại khuyên nhau như vậy chứ? Khi đau buồn thì khóc là cơ chế giải tỏa theo bản năng mà. Mạnh mẽ trong lúc đó, trước mặt người khác để làm gì, cũng đâu giúp giải tỏa gì đâu.

Bạn bè tôi cũng động viên những câu y chang như vậy. Và sự vô tâm của tụi nó khiến cho vấn đề càng tệ hơn. Suýt chút nữa đã to tiếng. Tôi đã kiềm lại nhờ vào việc đọc lại tin nhắn trước khi gửi. Và che dấu cảm xúc qua bàn phím. Cũng may là tôi và tụi nó đang nhắn tin.

Tự nhiên tôi nghĩ đến ý định viết blog chia sẻ kinh nghiệm của mình.
Hừ, một kẻ thất bại như tôi có lẽ là nên dẹp cái ý tưởng đó đi cho rồi!
Vì ai mà thèm nghe một người không có chiến tích. :)

Comments

Popular posts from this blog

DISAGREEMENT TO CYBER SECURITY

2016 vs. 2018